Thứ Sáu, ngày 17 tháng 5 năm 2013

Hữu sở tư

Thanh thanh trúc, doanh doanh lục
Tấu khúc đàn níu giữ tri nhân
—————————————————
Hữu Sở Tư
By yue
1.
Bà bà ngồi sau tấm rèm trúc. Hắn ngồi trước tấm rèm trúc. Hắn nhìn nhân dạng người giấu mặt sau bức màn, thấy những luồng chân khí trong người nhốn nháo không yên, nội tức căng ứ. Bà bà không thấy hắn đang tái nhợt đi vì tấm rèm chắn ngang, nhưng cái dáng gầy gò ấy vẫn khiến bà bà chăm chú nhìn.
Ngoài hiên, nắng thoát qua kẽ lá trúc thon mảnh, lung linh. Ánh sáng dường như có màu xanh ngọc, hắt lên lưng hắn những tia ấm áp. Hắn thấy dễ chịu đi phần nào. Rồi ngạc nhiên, tiếng bà bà thanh tao:
“Nhìn nhân dạng thì thiếu quân đang bị trọng thương. Tuổi trẻ như vậy, lại theo danh môn chính phái, nhưng ra nông nỗi thế là vì cớ gì?”
Bà bà trầm giọng, nhưng vẫn nghe như giọng của một cô nương trẻ tuổi. Nhưng hắn cứ đinh ninh rằng do bà bà luyện tập nhạc khí từ nhỏ, đến giờ giọng nói vẫn trong thế. Hắn tuyệt nhiên không nghi ngờ, cất giọng kính cẩn.
“Vãn bối… vãn bối… đúng là vướng phải nội thương”
“Thiếu quân cho ta xem mạch được chăng?”, bà bà chậm rãi. Hắn ngập ngừng một lúc, dường như không có ý làm phiền vị tiền bối cao nhân cầm tiêu tinh thông này. Nhưng hắn vẫn cứ đền gần tấm rèm trúc, bức rèm lay động. một tay hắn đưa vào trong, hắn cúi mặt, không dám nhìn vị bà bà đang đặt những ngón tay rất thon và mát rượi lên cổ tay mình.
“Ngươi…”, bà bà rút vội tay lại, giọng kinh sợ “Sao trong ngươi lại có đến tám luồng chân khí xung khắc?”
Hắn cười, bông đùa, không rõ là lạc quan hay là bất cần “Đằng nào thì vãn bối cũng chết, bất tất bà bà phiền lòng”…
2.
Nàng dạo khúc nhạc, dây thon dây mảnh lần lượt rung lên dưới những đầu ngón tay.
Hắn đang ngủ, và nàng đang đàn ru hắn ngủ. Khúc Thanh Tâm Phổ Thiện Chú xanh xanh, mỏng manh, thoắt trầm thoắt bổng, vuốt ve những làn không khí. Ngõ trúc vắng teo trong nắng. Nàng mỉm cười. Khúc nhạc an thần êm ru.
Nàng tự hỏi tại sao trong tiếng đàn của mình hôm nay lại lẫn những lo âu vào sự thanh thoát. Hắn là danh môn chính phái, còn nàng chỉ là một kẻ giả trang trốn tránh sự đời, trốn tránh những điều chướng tai gai mắt tại Hắc Mộc Nhai. Nàng là nhân vật mà kẻ nào thuộc danh môn chính phái cũng muốn giết. Và nàng cũng đã từng giết không ít người trong bọn chúng, những kẻ không đeo mặt nạ thông thường hay trốn sau rèm trúc như nàng. Những kẻ đeo lớp mặt nạ vô hình, nhưng bám rất chặt vào da thịt, lớp hoá trang trắng bách, tô vẽ những đường nét cổ xuý xảo trá. Chúng mang lớp ngoài của cái gọi là chính đạo. Chỉ có cắt cái đầu chúng xuống hoặc cứa ngang cổ chúng mới có thể lột bỏ nó ra.
Nàng chán nản Hắc Mộc Nhai và những kẻ tung hô vạn tuế, và nàng khinh thường những kẻ giả trang danh môn. Thế nên nàng mới ở đây, cũng tự mình khoác lên cái vẻ ngoài trầm lặng, dùng một bức rèm trúc, một cây dao cầm và một ống tiêu làm cách biệt với thế gian.
Nàng mỉm cười. Nàng chẳng hiểu tại sao mình lại ngồi đây và đàn cho hắn nghe, gã đại đệ tử của Nhạc Bất Quần. Hắn xuất thân chính đạo. Hắn sẽ chỉa mũi gươm nàng nếu nhìn thấy nàng, không do dự. Và nàng sẽ tuốt gươm kết liễu hắn nếu như hắn dám chạm gươm vào người nàng.
Nàng sẽ giết hắn nếu như hắn nhìn thấy nàng.
Nàng chuyển khúc điệu thành những quãng ngân rung khẽ như lá trúc rơi, như sương đọng trên nhành mai, như nắng tan đi vào hư không, lòng bình lặng để nhận ra mình đang làm một việc rất kỳ quái. Phía bên kia rèm trúc, hắn nằm đó, ngủ yên, nghe nhịp thở đều đặn. Từng kẽ hở của tấm rèm trúc chan nắng.
Xuyên qua thứ ánh sáng mờ nhẹ đó, nàng thấy hắn nằm ngoan như một con mèo. Không mặt nạ, không sát khí, thuần tự nhiên. Ngoan vô cùng.
Khi những nốt nhạc dầm chậm lại cho đoạn kết, nàng chỉ có thể tự nhủ “Ngươi chết thì tiếc”. Rồi nàng tự hỏi bản thân mình tại sao lại nghĩ như thế.

3.
Hắn muốn học đàn.
Có lẽ vì khúc Thanh Tâm Phổ Thiện Chú có khả năng thanh tẩy ưu phiền trong lòng hắn, đưa hắn vào giấc ngủ sâu không mộng mị, nên hắn muốn học. Mọi thứ trước mắt hắn quá khó khăn và sẽ rất khắc nghiệt. Hắn muốn lòng mình thanh thản, ít nhất là cho đến lúc chết.
Tám luồng chân khí nhưng không có luống nào là của hắn hành hạ hắn. Những nghi ngờ và hiểu lầm hành hạ hắn. Cô tiểu sư muội yêu người khác hành hạ hắn. Hắn đa sự, đa tình, hắn tự hành hạ hắn.
Nên… hắn muốn học đàn. Hắn cảm phong thái ung dung điềm tĩnh của bà bà. Vị tiền bối này đã quan tâm hắn, dù chỉ là bằng một tiếng đàn thanh thoát. Bà tạo cảm giác thân quen và ấm áp như một người tri kỷ. Mà hắn thì đã mất đi hai tri kỷ là sư muội Linh San và Lục Hầu Nhi sư đệ. Hắn cảm thấy oan ức.
Hắn … muốn ở lại ngõ trúc vắng teo thêm một thời gian nữa, nên hắn muốn học đàn.
“Ngươi muốn học đàn?”
“Vâng”
“Ngươi đã hiểu về âm luật chưa? Thử tấu một khúc ta xem?”
“Tại hạ quả thật… chưa từng học qua âm nhạc, thật mạo muội. Tại hạ cáo từ, mong bà bà tha lỗi”
“Hãy khoan… Trúc điệt, ngày mai ngươi đem cơ bản về dao cầm truyền lại cho Lệnh Hồ thiếu quân”
“Dạ, thưa cô cô”
Dù khoảng thời gian này có chóng qua như chiếc lá trúc từ khi lìa cành đến chạm đất, thế cũng không hề gì.
Thành Lạc Dương, ngõ Lục Trúc. Mỗi sáng, Lệnh Hồ Xung rời bỏ sư môn, rời bỏ ưu phiền, rời bỏ trần thế dằn vặt, đến ngồi giữa rừng trúc vắng, để hồn phiêu theo tiếng dao cầm rung từ những ngón tay…
Mặc kệ sự đời.

Thanh tâm phổ thiện chú


THANH TÂM PHỔ THIỆN CHÚ
(sưu tầm)
Trong tiếng nhạc nghe như có tiếng nước chảy, không róc rách thành dòng mà ngập ngừng rồi lại xôn xao như lăn tròn và vỡ tung trên mặt lá. Không gian ngập một sắc lam của trúc xanh nơi rừng vắng, cũng gợi nên cảm giác về một nơi chốn yên bình và thân thuộc như mái hiên của ngôi nhà thơ ấu của chúng ta.

Khóm trúc xanh xanh dưới nắng vàng
Cô thôn quạnh quẽ... Tiếng cầm vang
Lữ khách dừng chân bên ngõ vắng
Tao ngộ cùng nhau một tiếng đàn

Tay ngà ru nhẹ khúc thảnh thơi
Cay đắng làm chi giấc mộng đời
Thanh tâm phổ thiện thôi phiền não
Yên giấc cho đời bớt chơi vơi

Tiếng đàn dẫn lối cõi bồng lai
Hay chăng duyên phận khéo an bài
Vô thường tao ngộ thôn lục trúc
Dao cầm ngân tiếng động lòng ai

Bỏ cả ưu phiền... Bỏ cả ta...
Bên người tri kỉ... Ngại chi là...
Trăm năm dễ mấy lần tao ngộ
Chớ để vọng sầu... Khúc ly ca

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 1 năm 2013

ĐÓN RỒNG



ĐÓN RỒNG

Thơ Hoàng Văn Cờ
(Quý tặng cháu VÕ HOÀNG HẢI, sinh ngày 9/10/2012, tức ngày 24/8 Nhâm Thìn)


Người ta thường phải chui luồn,
Cháu ông không chịu nên còn chưa ra.
Mẹ đau, lo lắng cả nhà
Suốt đêm vật vã như là hụt hơi.
Sáng ra đành phải mổ thôi
Mười giờ đón cháu chào đời oa.. oa…
Khôi ngô, tuấn tú giống nhà
Niềm vui hạnh phúc – khai hoa vuông tròn

Bé không cam chịu cúi luồn,
Ắt sau khôn lớn cháu còn cứng hơn;
Trẻ mà tiếng đã vang giòn,
Tương lai cháu sẽ thành con Rồng Vàng.
                                 
Việt Trì, 17/10/2012

Chủ Nhật, ngày 09 tháng 12 năm 2012

Những kiêng kị khi uống trà



Tránh đun trà hoặc hãm trà trong phích nước nóng

Một số người có thói quen đun trà hoặc hãm trà trong phích nước nóng để uống. Cách uống trà như vậy không có lợi, bởi lẽ khi đun hoặc hãm trà ở nhiệt độ cao, chất axit tannic trong lá chè hòa tan trong nước nhiều, chất dầu thơm bị bốc hơi phần lớn, đồng thời vitamin C trong lá chè cũng bị phân hủy.
Nếu cứ uống trà theo cách đó, không những nước chè có vị đắng chát, mà còn làm giảm chất dinh dưỡng có trong lá chè, gây hại cho sức khỏe. Chính vì lẽ đó mà nước sôi pha trà cũng nên giữ ở 80°C là tốt nhất.

Thứ Ba, ngày 04 tháng 12 năm 2012

Nghệ thuật uống trà trong văn hóa Việt Nam

Uống trà là cả một nghệ thuật, không phải ai cũng đều biết được nghệ thuật uống trà này. Các chân trà nhân Thái Nguyên ngàn xưa và ngày nay vẫn rất chú ý đến nghệ thuật thưởng thức trà với nhiều loại trà cụ cần thiết, để làm sao cho người uống cũng có thể cảm nhận và thể nghiệm về trà giống như các thiền sư, đây cũng là một nét văn hóa rất riêng trong cách thưởng thức trà của người Thái Nguyên. 

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 10 năm 2012

Thơ tình cuối mùa thu

Chỉ còn Anh và Em và mùa thu...

Năm nay không khí lạnh về Ostrava, CH Séc muộn hơn, đồng nghĩa với việc mùa thu kéo dài thêm đôi chút. Nàng thu về, nỗi niềm cố hương trong tôi càng sâu lắng, da diết, rưng rưng…Như gần, như xa bóng hình đã trở nên lung linh huyền ảo của những mùa thu cũ.
Cứ mỗi độ thu sang ở Ostava... (ảnh: Hồng Anh)

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 3 năm 2012

Tổn thất điện năng trong hệ thống điện

Tổn thất điện năng trên lưới điện là lượng điện năng tiêu hao do quá trình truyền tải và phân phối điện khi tải điện từ ranh giới giao nhận với các nhà máy phát điện qua lưới điện truyền tải, lưới điện phân phối đến các hộ tiêu thụ điện. Tổn thất điện năng còn được gọi là điện năng dùng để truyền tải và phân phối điện. Trong hệ thống điện, tổn thất điện năng phụ thuộc vào đặc tính của mạch điện, lượng điện truyền tải, khả năng của hệ thống và vai trò của công tác quản lý. Tổn thất điện năng bao gồm tổn thất điện năng kỹ thuật và tổn thất điện năng phi kỹ thuật.